Khu trung tâm Hoàng Thành Thăng Long được xây dựng trên nền thành Đại La và gắn với việc vua Lý Thái Tổ dời đô ra Thăng Long năm 1010. Qua các triều Lý, Trần, Lê và Nguyễn, nơi đây tiếp tục là một trung tâm chính trị quan trọng, để lại nhiều tầng dấu tích kiến trúc và khảo cổ.
Giá trị đặc biệt của di sản không nằm ở một công trình riêng lẻ mà ở sự tiếp nối của nhiều lớp lịch sử. Những nền móng cung điện, hệ thống giếng, đường thoát nước, vật liệu trang trí và đồ dùng được tìm thấy tại khu khảo cổ 18 Hoàng Diệu giúp người xem hình dung đời sống trong Hoàng cung qua nhiều thời kỳ.
Năm 2010, Khu trung tâm Hoàng Thành Thăng Long được UNESCO ghi danh là Di sản Văn hóa Thế giới. Đây cũng là lời nhắc rằng di sản là một nguồn tư liệu sống, cần được nghiên cứu, bảo tồn và kể lại bằng những cách dễ tiếp cận hơn với công chúng.
Trong bộ sưu tập Dấu Ấn Hà Nội, hình ảnh Đoan Môn được chọn nhờ bố cục cân xứng, sắc vàng cổ kính và mái ngói đỏ đặc trưng. Khi chuyển sang ngôn ngữ mosaic, các lớp tường và cổng thành trở thành những mảng màu rõ nét, phù hợp để phát triển thành trải nghiệm AR nhiều lớp.